题梅竹双清

(宋代)安道

孤山不见林君复,借宅空怀王子猷。爱尔双清须赋咏,令人千古想风流。

缟衣春梦三更月,翠葆凉声几度秋。莫把琅玕制成笛,虚心应为落花愁。

《题梅竹双清》拼音标注

tí méi zhú shuāng qīng
gū shān bù jiàn lín jūn fù,
jiè zhái kōng huái wáng zǐ yóu。
ài ěr shuāng qīng xū fù yǒng,
lìng rén qiān gǔ xiǎng fēng líu。
gǎo yī chūn mèng sān gèng yuè,
cùi bǎo liáng shēng jī dù qīu。
mò bǎ láng gān zhì chéng dí,
xū xīn yìng wèi luò huā chóu。