题耕织图 其二
(宋代)安道
吴蚕作茧明于雪,苕霅之水清雪冽。东邻西舍缲车鸣,银丝出盆光皎洁。
官税已输私债还,美人晓织绿窗间。娇莺睍睆机声度,春笋参差玉指攀。
织成素绢坚雪致,先奉翁姑后夫婿。朔风吹木霜霰飞,夫不忧寒妾如意。
君不见青楼艳女好蛾眉,留客高歌送酒卮。缠头蜀锦不知数,黄金暮尽朝别离。
不如田家荆布妻,贫富苦乐长相随。采桑养蚕缲好丝,年年织绢制郎衣。
《题耕织图 其二》拼音标注
tí gēng zhī tú qí èr
wú cán zuò chóng míng yú xuě,
tiáo zhá zhī shǔi qīng xuě liè。
dōng lín xī shè zǎo chē míng,
yín sī chū pén guāng jiǎo jié。
guān shùi yǐ shū sī zhài huán,
měi rén xiǎo zhī lv̀ chuāng jiān。
jiāo yīng xiàn huǎn jī shēng dù,
chūn sǔn cān chà yù zhǐ pān。
zhī chéng sù juàn jiān xuě zhì,
xiān fèng wēng gū hòu fū xù。
shuò fēng chūi mù shuāng xiàn fēi,
fū bù yōu hán qiè rú yì。
jūn bù jiàn qīng lóu yàn nv̌ hǎo é méi,
líu kè gāo gē sòng jǐu zhī。
chán tóu shǔ jǐn bù zhī shù,
huáng jīn mù jǐn zhāo bié lí。
bù rú tián jiā jīng bù qī,
pín fù kǔ lè cháng xiāng súi。
cǎi sāng yǎng cán zǎo hǎo sī,
nián nián zhī juàn zhì láng yī。