咏日诗

(宋代)安道

始临东岳观,俄升若木枝。萍实讵俦彩,合扇且惭规。

北林耿初曜,圆窗鉴早曦。照庭馀雪尽,映檐溜滴垂。

徘徊匝花树,煜爚满春池。柳阴裁靡靡,帘影复离离。

曾泉岂亭舍,桑榆忽在斯。回戈安得中,长绳不可羁。

冲情爱景落,清宴惜光驰。温晖徒已荷,深心窃自知。

《咏日诗》拼音标注

yǒng rì shī
shǐ lín dōng yuè guān,
é shēng ruò mù zhī。
píng shí jù chóu cǎi,
hé shàn qiě cán gūi。
běi lín gěng chū yào,
yuán chuāng jiàn zǎo xī。
zhào tíng yú xuě jǐn,
yìng yán līu dī chúi。
pái huái zā huā shù,
yù yuè mǎn chūn chí。
lǐu yīn cái mǐ mǐ,
lián yǐng fù lí lí。
céng quán qǐ tíng shè,
sāng yú hū zài sī。
húi gē ān dé zhōng,
cháng shéng bù kě jī。
chōng qíng ài jǐng luò,
qīng yàn xī guāng chí。
wēn hūi tú yǐ hé,
shēn xīn qiè zì zhī。