哭淑则
(明代)黎景义
爱女生四载,岁月忽蹉跎。不幸而短命,一朝灾祸罗。
偃卧垂十日,永辞归山阿。死者竟已矣,吾生长悲嗟。
无病防汝病,有病惧病多。未死忧汝死,既死伤如何。
当汝未死时,依依色笑和。身披红布袍,足穿乌革靴。
楼阶下复上,舞蹈何婆娑。睡起弗娇啼,无人尝自歌。
伯叔父若母,怜爱咸匪他。祖母勤顾复,饮啖分鸡鹅。
提携赖诸姊,奔走随阿哥。嬉戏有馀欢,称名带微讹。
池边玩金鱼,庭前攀绿荷。今年我教学,远离锦水波。
每遇一归来,迎笑不觉哗。瞻拜忘其疲,眷恋若有加。
值缝新帐成,时于帐中遮。角钩弄流苏,檐画识春华。
胡为倏婴疾,热癍成沉疴。不食复不语,始犹呼饮茶。
既遂痛苦毒,挥手徒噫哑。弥留已浃旬,两眼湿流波。
瞪认嘂惨悽,奋兴势微斜。恨身黏床席,恨声滞齿牙。
知汝与我诀,无复得抚摩。我言汝其死,命也难复瘥。
恸哭天地昏,相看泪滂沱。岂意我一出,汝魂竟登遐。
自此从外还,不见汝在家。哀情讵尽陈,肺肝刺刀戈。
终夜但展转,泪多眼生花。愈想愈狂惘,历乱心如麻。
时序自淹速,今兹反难过。此生终有涯,此恨焉能磨。
《哭淑则》拼音标注
kū shú zé
ài nv̌ shēng sì zài,
sùi yuè hū cuō tuó。
bù xìng ér duǎn mìng,
yī zhāo zāi huò luō。
yǎn wò chúi shí rì,
yǒng cí gūi shān ā。
sǐ zhě jìng yǐ yǐ,
wú shēng cháng bēi jiē。
wú bìng fáng rǔ bìng,
yǒu bìng jù bìng duō。
wèi sǐ yōu rǔ sǐ,
jì sǐ shāng rú hé。
dāng rǔ wèi sǐ shí,
yī yī sè xiào hé。
shēn pī hóng bù páo,
zú chuān wū gé xuē。
lóu jiē xià fù shàng,
wǔ dǎo hé pó suō。
shùi qǐ fú jiāo tí,
wú rén cháng zì gē。
bó shū fù ruò mǔ,
lián ài xián fěi tā。
zǔ mǔ qín gù fù,
yǐn dàn fēn jī é。
tí xié lài zhū zǐ,
bēn zǒu súi ā gē。
xī xì yǒu yú huān,
chēng míng dài wēi é。
chí biān wán jīn yú,
tíng qián pān lv̀ hé。
jīn nián wǒ jiào xué,
yuǎn lí jǐn shǔi bō。
měi yù yī gūi lái,
yíng xiào bù jué huā。
zhān bài wàng qí pí,
juàn liàn ruò yǒu jiā。
zhí féng xīn zhàng chéng,
shí yú zhàng zhōng zhē。
jiǎo gōu nòng líu sū,
yán huà shì chūn huá。
hú wèi shū yīng jí,
rè bān chéng chén kē。
bù shí fù bù yǔ,
shǐ yóu hū yǐn chá。
jì sùi tòng kǔ dú,
hūi shǒu tú yī yǎ。
mí líu yǐ jiá xún,
liǎng yǎn shī líu bō。
dèng rèn jiào cǎn qī,
fèn xīng shì wēi xié。
hèn shēn nián chuáng xí,
hèn shēng zhì chǐ yá。
zhī rǔ yǔ wǒ jué,
wú fù dé fǔ mó。
wǒ yán rǔ qí sǐ,
mìng yě nán fù chài。
tòng kū tiān dì hūn,
xiāng kàn lèi pāng tuó。
qǐ yì wǒ yī chū,
rǔ hún jìng dēng xiá。
zì cǐ cóng wài huán,
bù jiàn rǔ zài jiā。
āi qíng jù jǐn chén,
fèi gān cì dāo gē。
zhōng yè dàn zhǎn zhuǎn,
lèi duō yǎn shēng huā。
yù xiǎng yù kuáng wǎng,
lì luàn xīn rú má。
shí xù zì yān sù,
jīn zī fǎn nán guò。
cǐ shēng zhōng yǒu yá,
cǐ hèn yān néng mó。