满江红 咏雪

(宋代)安道

漠漠愁阴,银界晓、浩然一色。谁翦水、就中撩乱,燕山如席。天若有情天也老,高山底事头先白。甚教人、错恨五更风,花狼藉。寒欲退,刘义笔。深欲没,韦郎膝。问何如江上,孤舟蓑笠。君不见过门多恶客,等闲踏破琼瑶迹。便粗豪、下马坐人床,寻欢伯。

《满江红 咏雪》拼音标注

mǎn jiāng hóng yǒng xuě
mò mò chóu yīn,
yín jiè xiǎo 、 hào rán yī sè。
shúi jiǎn shǔi 、 jìu zhōng liāo luàn,
yàn shān rú xí。
tiān ruò yǒu qíng tiān yě lǎo,
gāo shān dǐ shì tóu xiān bái。
shén jiào rén 、 cuò hèn wǔ gèng fēng,
huā láng jiè。
hán yù tùi,
líu yì bǐ。
shēn yù méi,
wéi láng xī。
wèn hé rú jiāng shàng,
gū zhōu suō lì。
jūn bù jiàn guò mén duō è kè,
děng xián tà pò qióng yáo jī。
biàn cū háo 、 xià mǎ zuò rén chuáng,
xún huān bó 。