登名山篇
(宋代)安道
名山称地镇,千仞上凌霄。云开仞阙迥,雾起石梁遥。
翠微横鸟路,珠涧入星桥。风急青溪晚,霞散赤城朝。
寓目幽栖地,驾言追绮季。
避世桃源士,忘情漆园吏。抽簪傲九辟,脱屣轻千驷。
沈冥负俗心,萧洒凌云意。苍苍耸极天,伏眺尽山川。
叠峰如积浪,分崖若断烟。浅深闻度雨,轻重听飞泉。
采药逢三岛,寻真值九仙。藏书凡几代,看博已经年。
逝将追羽客,千载一来旋。
《登名山篇》拼音标注
dēng míng shān piān
míng shān chēng dì zhèn,
qiān rèn shàng líng xiāo。
yún kāi rèn què jiǒng,
wù qǐ shí liáng yáo。
cùi wēi héng niǎo lù,
zhū jiàn rù xīng qiáo。
fēng jí qīng xī wǎn,
xiá sàn chì chéng zhāo。
yù mù yōu qī dì,
jià yán zhūi qǐ jì。
bì shì táo yuán shì,
wàng qíng qī yuán lì。
chōu zān ào jǐu pì,
tuō xǐ qīng qiān sì。
shěn míng fù sú xīn,
xiāo sǎ líng yún yì。
cāng cāng sǒng jí tiān,
fú tiào jǐn shān chuān。
dié fēng rú jī làng,
fēn yá ruò duàn yān。
qiǎn shēn wén dù yǔ,
qīng zhòng tīng fēi quán。
cǎi yào féng sān dǎo,
xún zhēn zhí jǐu xiān。
cáng shū fán jī dài,
kàn bó yǐ jīng nián。
shì jiāng zhūi yǔ kè,
qiān zài yī lái xuán。