疏影 秋柳

(清代)李良年

旗亭陇首。正新霜乍点,斜日风霜。一片秋声,几树萧疏,惊心十里津堠。

行人欲折还教住,为记得、别离时候。洒渭城、朝雨如烟,曾向画桥分手。

何处无情玉笛,忍教一夜里,吹堕江口。系马无人,认取寒枝,惟有晚鸦依旧。

相思最是鸳鸯渡,应渐冷、碧纱窗牖。纵待得、来岁春还,只恐那人腰瘦。

《疏影 秋柳》拼音标注

shū yǐng qīu lǐu
qí tíng lǒng shǒu。
zhèng xīn shuāng zhà diǎn,
xié rì fēng shuāng。
yī piàn qīu shēng,
jī shù xiāo shū,
liáng xīn shí lǐ jīn hòu。
xíng rén yù zhé huán jiào zhù,
wèi jì dé 、 bié lí shí hòu。
sǎ wèi chéng 、 zhāo yǔ rú yān,
céng xiàng huà qiáo fēn shǒu。
hé chù wú qíng yù dí,
rěn jiào yī yè lǐ,
chūi duò jiāng kǒu。
xì mǎ wú rén,
rèn qǔ hán zhī,
wéi yǒu wǎn yā yī jìu。
xiāng sī zùi shì yuān yāng dù,
yìng jiàn lěng 、 bì shā chuāng yǒu。
zòng dài dé 、 lái sùi chūn huán,
zhǐ kǒng nà rén yāo shòu。