三百三十有三士亭歌

(清代)李联琇

吾闻羊城使院仙掌石,九曜飘零太湖白。当年刘疏药洲,锾罚罪人运灵壁。

鲰生不作岭南游,未抉榕根摩藓刻。落星浩劫话沧桑,遥悯千夫困鞭策。

何如遗爱播瓯闽,庭贽纷纶献瑶席。北平学士创池亭,点首诸樊语鸿迹。

珊瑚入网竞罗珍,羔雁成群俨披籍。归装不压郁林船,载酒奚夸扬子宅。

后来司空摹作图,题墨曾邀先大夫。诗中恨不拜石丈,太息輶轩迅一驱。

夙披手泽怅难见,两世神交迟觌面。石渐兀臲亭更倾,重整规模供赏燕。

漫怀学士与司空,坐亭读诗泪如霰。皋鱼风木触悲辛,召伯甘棠迹未沦。

去思在口兼在目,远利近名非所珍。三山瘠土今益贫,安用寒虫输算缗。

臣门不费一钱贽,怪叹峰峦重累人。

《三百三十有三士亭歌》拼音标注

sān bǎi sān shí yǒu sān shì tíng gē
wú wén yáng chéng shǐ yuàn xiān zhǎng shí,
jǐu yào piāo líng tài hú bái。
dāng nián líu  shū yào zhōu,
huán fá zùi rén yùn líng bì。
zōu shēng bù zuò líng nán yóu,
wèi jué róng gēn mó xiǎn kè。
luò xīng hào jié huà cāng sāng,
yáo mǐn qiān fū kùn biān cè。
hé rú yí ài bō ōu mǐn,
tíng zhì fēn lún xiàn yáo xí。
běi píng xué shì chuàng chí tíng,
diǎn shǒu zhū fán yǔ hóng jī。
shān hú rù wǎng jìng luō zhēn,
gāo yàn chéng qún yǎn pī jí。
gūi zhuāng bù yā yù lín chuán,
zài jǐu xī kuā yáng zǐ zhái。
hòu lái sī kōng mó zuò tú,
tí mò céng yāo xiān dà fū。
shī zhōng hèn bù bài shí zhàng,
tài xī yóu xuān xùn yī qū。
sù pī shǒu zé chàng nán jiàn,
liǎng shì shén jiāo chí dí miàn。
shí jiàn wù niè tíng gèng qīng,
zhòng zhěng gūi mó gōng shǎng yàn。
màn huái xué shì yǔ sī kōng,
zuò tíng dú shī lèi rú xiàn。
gāo yú fēng mù hóng bēi xīn,
zhào bó gān táng jī wèi lún。
qù sī zài kǒu jiān zài mù,
yuǎn lì jìn míng fēi suǒ zhēn。
sān shān jí tǔ jīn yì pín,
ān yòng hán chóng shū suàn mín。
chén mén bù fèi yī qián zhì,
guài tàn fēng luán zhòng lèi rén。