吾友黄仲秉读枚乘七发至所谓洞房清宫命曰寒

(宋代)李流谦

读书必知书,枯卉不足斧。
只词诣微隐,连轴绋剩语。
枚生老宾客,笔力散雹雨。
吴梁两骄王,横甚鬫哮虎。
编须笑直前,调度岂儿女。
刈萧培芳荪,远郑进韶舞。
斯文岂徒然,丹石起病窳。
操瑟走齐门,托身恐非所。
老濞竟斧砧,埋骨无块土。
梁亦殒牛祸,庙社几夺主。
至今存遗编,快读气屡鼓。
长卿素佞人,清芬愧兰杜。
长门赋淫僻,主心侈莫御。
百年校贤鄙,何啻跖与禹。
黄郎眼如月,妙义窥肺腑。
牛出标雅箴,霏屑纷落锯。
枚生其伯仲,犬子但牧圉。

《吾友黄仲秉读枚乘七发至所谓洞房清宫命曰寒》拼音标注

wú yǒu huáng zhòng bǐng dú méi chéng qī fā zhì suǒ wèi dòng fáng qīng gōng mìng yuē hán
dú shū bì zhī shū,
kū hùi bù zú fǔ。
zhǐ cí yì wēi yǐn,
lián zhóu fú shèng yǔ。
méi shēng lǎo bīn kè,
bǐ lì sàn báo yǔ。
wú liáng liǎng jiāo wáng,
héng shén hǎn xiāo hǔ。
biān xū xiào zhí qián,
diào dù qǐ ér nv̌。
yì xiāo péi fāng sūn,
yuǎn zhèng jìn sháo wǔ。
sī wén qǐ tú rán,
dān shí qǐ bìng yǔ。
cāo sè zǒu qí mén,
tuō shēn kǒng fēi suǒ。
lǎo pì jìng fǔ zhēn,
mái gǔ wú kuài tǔ。
liáng yì yǔn níu huò,
miào shè jī duó zhǔ。
zhì jīn cún yí biān,
kuài dú qì lv̌ gǔ。
cháng qīng sù nìng rén,
qīng fēn kùi lán dù。
cháng mén fù yín pì,
zhǔ xīn chǐ mò yù。
bǎi nián xiào xián bǐ,
hé chì zhí yǔ yǔ。
huáng láng yǎn rú yuè,
miào yì kūi fèi fǔ。
níu chū biāo yǎ zhēn,
fēi xiè fēn luò jù。
méi shēng qí bó zhòng,
quǎn zǐ dàn mù yǔ 。