送杨嗣清国录出倅广汉

(宋代)李流谦

岱宗峥嵘乃为岳,丈夫可不志特达。
平生论人每如此,杨子入眼吁为愕。
清班突见颀而长,开口四坐薄晓霜。
自言磈磊不可茹,正须一吐空肝肠。
太学黄虀了残业,又携束书去挈挈。
偃戟韬戈吾已衰,快刀斫案子甚决。
古人作事令人惊,今人岂不如古人。
折枝要是不为尔,长剑在手无蛟鲸。
杨子杨子吾所许,举杯酌君肝胆露。
期君直到黄发时,无使英名一尘污。

《送杨嗣清国录出倅广汉》拼音标注

sòng yáng sì qīng guó lù chū cùi guǎng hàn
dài zōng zhēng róng nǎi wèi yuè,
zhàng fū kě bù zhì tè dá。
píng shēng lùn rén měi rú cǐ,
yáng zǐ rù yǎn xū wèi è。
qīng bān tū jiàn qí ér cháng,
kāi kǒu sì zuò bó xiǎo shuāng。
zì yán wěi lěi bù kě rú,
zhèng xū yī tǔ kōng gān cháng。
tài xué huáng jī le cán yè,
yòu xié shù shū qù qiè qiè。
yǎn jǐ tāo gē wú yǐ shuāi,
kuài dāo zhuó àn zǐ shén jué。
gǔ rén zuò shì lìng rén liáng,
jīn rén qǐ bù rú gǔ rén。
zhé zhī yào shì bù wèi ěr,
cháng jiàn zài shǒu wú jiāo jīng。
yáng zǐ yáng zǐ wú suǒ xǔ,
jǔ bēi zhuó jūn gān dǎn lù。
qī jūn zhí dào huáng fā shí,
wú shǐ yīng míng yī chén wū 。