竹梅

(宋代)李龙高

落落丰标霁月怀,棱棱寒碧隔风埃。
耿恭也有孤高节,岂但苏郎齿雪来。

《竹梅》拼音标注

zhú méi
luò luò fēng biāo jì yuè huái,
léng léng hán bì gé fēng āi。
gěng gōng yě yǒu gū gāo jié,
qǐ dàn sū láng chǐ xuě lái 。