白莲长句和公实

(明代)黎民表

九春芳物已凋残,百舌声中兴转阑。东园有恨成蹊易,南国无媒寄远难。

成蹊寄远空惆怅,素萼青跌忽摇漾。袅袅金茎瑞雾通,霏霏玉井香云上。

玉井金茎不易逢,绿叶田田复几重。鹭窥冰彩愁难定,蝶绕檀心恨正浓。

鹭窥蝶绕疏华动,幽香更倩回风送。轻绡似出鲛人织,明珠乍见江婓弄。

回塘曲水日初长,妖姬妷女自相将。但识汉宫持作盖,宁知楚客制为裳。

照影竞窥眉上绿,凌波争比额边黄。长裾荡桨怜丝罥,皓腕攀条畏刺伤。

直谓将心同白日,始知行乐在青阳。青阳白日去悠悠,几度相思南陌头。

娇靥只矜如月满,繁华须念逐波流。银床寂寞翻清露,纨扇凄凉及早秋。

年催已畏倾筐尽,昼短何妨秉烛游。风撼铜铺难独守,星回金屋迥添愁。

愿学汉皋能解佩,还同河徼善操舟。操舟解佩怜君久,弃置红颜相忆否。

空持白璧误投人,为少黄金能取酒。妾意频惊桃李时,君来已及芳菲后。

行路羞看陌上蓬,连根愿比池中藕。采莲日暮绿江深,因君哀怨进讴吟。

鸿来不惮关山远,菱唱还过越水浔。

《白莲长句和公实》拼音标注

bái lián cháng jù hé gōng shí
jǐu chūn fāng wù yǐ diāo cán,
bǎi shé shēng zhōng xīng zhuǎn lán。
dōng yuán yǒu hèn chéng xī yì,
nán guó wú méi jì yuǎn nán。
chéng xī jì yuǎn kōng chóu chàng,
sù è qīng diē hū yáo yàng。
niǎo niǎo jīn jīng rùi wù tōng,
fēi fēi yù jǐng xiāng yún shàng。
yù jǐng jīn jīng bù yì féng,
lv̀ yè tián tián fù jī zhòng。
lù kūi bīng cǎi chóu nán dìng,
dié rào tán xīn hèn zhèng nóng。
lù kūi dié rào shū huá dòng,
yōu xiāng gèng qiàn húi fēng sòng。
qīng xiāo sì chū jiǎo rén zhī,
míng zhū zhà jiàn jiāng fēi nòng。
húi táng qū shǔi rì chū cháng,
yāo jī zhí nv̌ zì xiāng jiāng。
dàn shì hàn gōng chí zuò gài,
níng zhī chǔ kè zhì wèi cháng。
zhào yǐng jìng kūi méi shàng lv̀,
líng bō zhēng bǐ é biān huáng。
cháng jū dàng jiǎng lián sī juàn,
hào wàn pān tiáo wèi cì shāng。
zhí wèi jiāng xīn tóng bái rì,
shǐ zhī xíng lè zài qīng yáng。
qīng yáng bái rì qù yōu yōu,
jī dù xiāng sī nán mò tóu。
jiāo yè zhǐ jīn rú yuè mǎn,
fán huá xū niàn zhú bō líu。
yín chuáng jì mò fān qīng lù,
wán shàn qī liáng jí zǎo qīu。
nián cūi yǐ wèi qīng kuāng jǐn,
zhòu duǎn hé fáng bǐng zhú yóu。
fēng hàn tóng pū nán dú shǒu,
xīng húi jīn wū jiǒng tiān chóu。
yuàn xué hàn gāo néng jiě pèi,
huán tóng hé jiào shàn cāo zhōu。
cāo zhōu jiě pèi lián jūn jǐu,
qì zhì hóng yán xiāng yì fǒu。
kōng chí bái bì wù tóu rén,
wèi shǎo huáng jīn néng qǔ jǐu。
qiè yì pín liáng táo lǐ shí,
jūn lái yǐ jí fāng fēi hòu。
xíng lù xīu kàn mò shàng péng,
lián gēn yuàn bǐ chí zhōng ǒu。
cǎi lián rì mù lv̀ jiāng shēn,
yīn jūn āi yuàn jìn ōu yín。
hóng lái bù dàn guān shān yuǎn,
líng chàng huán guò yuè shǔi xún。