题诃林异上人奇峰精舍

(明代)黎民表

城西古树枝相樛,云是神僧手所植。青皮赤文十抱强,虎攫虬奔人莫识。

几度摩娑行树底,爽气阴风振泉石。顷来溽暑常伏枕,怅望禅栖杳难即。

清晨剥喙闻扣门,倏见磥砢悬素壁。雪山灵草光照眼,祗园宝花乱相射。

跏趺座上尔为谁,庞眉电目仍霜髭。楞伽万遍口能诵,毗邪丈室身不移。

白茆况迩诃林井,大士曹溪曾灌顶。胜地犹依龙象力,清地屡照鸾凰影。

吾师日长绕百过,雨折风披何碎琐。香炉仙乐知有无,宝胜铢衣飘婀娜。

只今甲子旬五日,种花谁见还成果。予生苦遭尘网缚,依止清凉无不可。

此图此树俱幻迹,况涉言词计应左。披图且谢门徒归,野客吟成山叶堕。

《题诃林异上人奇峰精舍》拼音标注

tí hē lín yì shàng rén qí fēng jīng shè
chéng xī gǔ shù zhī xiāng jīu,
yún shì shén sēng shǒu suǒ zhí。
qīng pí chì wén shí bào qiáng,
hǔ jué qíu bēn rén mò shì。
jī dù mó suō xíng shù dǐ,
shuǎng qì yīn fēng zhèn quán shí。
qǐng lái rù shǔ cháng fú zhěn,
chàng wàng shàn qī yǎo nán jí。
qīng chén bō hùi wén kòu mén,
shū jiàn lěi luǒ xuán sù bì。
xuě shān líng cǎo guāng zhào yǎn,
zhī yuán bǎo huā luàn xiāng shè。
jiā fū zuò shàng ěr wèi shúi,
páng méi diàn mù réng shuāng zī。
léng qié wàn biàn kǒu néng sòng,
pí xié zhàng shì shēn bù yí。
bái mǎo kuàng ěr hē lín jǐng,
dà shì cáo xī céng guàn dǐng。
shèng dì yóu yī lóng xiàng lì,
qīng dì lv̌ zhào luán huáng yǐng。
wú shī rì cháng rào bǎi guò,
yǔ zhé fēng pī hé sùi suǒ。
xiāng lú xiān lè zhī yǒu wú,
bǎo shèng zhū yī piāo ē nuó。
zhǐ jīn jiǎ zǐ xún wǔ rì,
zhǒng huā shúi jiàn huán chéng guǒ。
yú shēng kǔ zāo chén wǎng fú,
yī zhǐ qīng liáng wú bù kě。
cǐ tú cǐ shù jù huàn jī,
kuàng shè yán cí jì yìng zuǒ。
pī tú qiě xiè mén tú gūi,
yě kè yín chéng shān yè duò。