读韦左司诗

(清代)李楘

恬澹本性情,下笔便高洁。常能笔妙化,自得养生术。

我读韦公诗,一生无滞郁。旷然任吾天,言动由真率。

渊明后一人,冲虚亦朴实。《唐书》考新旧,无人为撰述。

诗人失传多,惟公不当佚。自公为卫郎,意气近豪侠。

折节复读书,至味归清绝。一麾出守郡,随处留诗别。

真机舒性灵,淡然天籁发。扫地坐焚香,习静神无夺。

岂必求神仙,何用更学佛。开元至贞元,百余十岁月。

人皆见公容,精神不衰竭。有诗送太白,无与少陵笔。

或者未识面,踪迹天涯阔。清景忆平生,空山求隐逸。

晏起望青天,园林爱藏拙。应知养主事,诗外无他物。

神来有化工,终身无疢疾。千秋秉至诚,梦想依归切。

《读韦左司诗》拼音标注

dú wéi zuǒ sī shī
tián dàn běn xìng qíng,
xià bǐ biàn gāo jié。
cháng néng bǐ miào huà,
zì dé yǎng shēng zhú。
wǒ dú wéi gōng shī,
yī shēng wú zhì yù。
kuàng rán rèn wú tiān,
yán dòng yóu zhēn lv̀。
yuān míng hòu yī rén,
chōng xū yì pò shí。
《 táng shū 》 kǎo xīn jìu,
wú rén wèi zhuàn shù。
shī rén shī chuán duō,
wéi gōng bù dāng yì。
zì gōng wèi wèi láng,
yì qì jìn háo xiá。
zhé jié fù dú shū,
zhì wèi gūi qīng jué。
yī hūi chū shǒu jùn,
súi chù líu shī bié。
zhēn jī shū xìng líng,
dàn rán tiān lài fā。
sǎo dì zuò fén xiāng,
xí jìng shén wú duó。
qǐ bì qíu shén xiān,
hé yòng gèng xué fó。
kāi yuán zhì zhēn yuán,
bǎi yú shí sùi yuè。
rén jiē jiàn gōng róng,
jīng shén bù shuāi jié。
yǒu shī sòng tài bái,
wú yǔ shǎo líng bǐ。
huò zhě wèi shì miàn,
zōng jī tiān yá kuò。
qīng jǐng yì píng shēng,
kōng shān qíu yǐn yì。
yàn qǐ wàng qīng tiān,
yuán lín ài cáng zhuó。
yìng zhī yǎng zhǔ shì,
shī wài wú tā wù。
shén lái yǒu huà gōng,
zhōng shēn wú chèn jí。
qiān qīu bǐng zhì chéng,
mèng xiǎng yī gūi qiē。