登黄榆马陵诸山是太行绝顶处 其一

(明代)李攀龙

太行山色倚㠝岏,绝顶清秋万里看。地坼黄河趋碣石,天回紫塞抱长安。

悲风大壑飞流折,白日千厓落木寒。向夕振衣来朔雨,关门萧瑟罢凭栏。

《登黄榆马陵诸山是太行绝顶处 其一》拼音标注

dēng huáng yú mǎ líng zhū shān shì tài xíng jué dǐng chù qí yī
tài xíng shān sè yǐ cuán yuán,
jué dǐng qīng qīu wàn lǐ kàn。
dì chè huáng hé qū jié shí,
tiān húi zǐ sāi bào cháng ān。
bēi fēng dà hè fēi líu zhé,
bái rì qiān yá luò mù hán。
xiàng xī zhèn yī lái shuò yǔ,
guān mén xiāo sè bà píng lán。