咏古 其四
(明代)李攀龙
白云出山陵,乃在天一方。东土在已洽,徂西聊倘佯。
虎豹自为群,乌鹊列成行。惟帝立嘉命,诸夏发其祥。
愿言顾见女,中心以翱翔。刊石树弇兹,千载遥相望。
《咏古 其四》拼音标注
yǒng gǔ qí sì
bái yún chū shān líng,
nǎi zài tiān yī fāng。
dōng tǔ zài yǐ qià,
cú xī liáo tǎng yáng。
hǔ bào zì wèi qún,
wū què liè chéng xíng。
wéi dì lì jiā mìng,
zhū xià fā qí xiáng。
yuàn yán gù jiàn nv̌,
zhōng xīn yǐ áo xiáng。
kān shí shù yǎn zī,
qiān zài yáo xiāng wàng。