题冯进士养质山水画

(宋代)安道

青山叠叠静当户,长松挺挺凌烟雨。数椽茅屋竹树间,中有高人抱幽趣。

翠岩丹壑深几重,水绕人家隔秋浦。石岩突兀不可攀,茫茫远水难为渡。

瑶草琪花满涧阿,彩霞瑞霭开林坞。山中采药人未还,夭桃秾李迷归路。

冯君抱负经济才,绿袍新著登天府。奈何亦有丘壑情,持兹图绘索余句。

披图便觉逸思飘,荏苒巾袍袭烟雾。山明水秀有如此,恨不携家此中住。

《题冯进士养质山水画》拼音标注

tí féng jìn shì yǎng zhí shān shǔi huà
qīng shān dié dié jìng dāng hù,
cháng sōng tǐng tǐng líng yān yǔ。
shù chuán máo wū zhú shù jiān,
zhōng yǒu gāo rén bào yōu qù。
cùi yán dān hè shēn jī zhòng,
shǔi rào rén jiā gé qīu pǔ。
shí yán tū wù bù kě pān,
máng máng yuǎn shǔi nán wèi dù。
yáo cǎo qí huā mǎn jiàn ā,
cǎi xiá rùi ǎi kāi lín wù。
shān zhōng cǎi yào rén wèi huán,
yāo táo nóng lǐ mí gūi lù。
féng jūn bào fù jīng jì cái,
lv̀ páo xīn zhù dēng tiān fǔ。
nài hé yì yǒu qīu hè qíng,
chí zī tú hùi suǒ yú jù。
pī tú biàn jué yì sī piāo,
rěn rǎn jīn páo xí yān wù。
shān míng shǔi xìu yǒu rú cǐ,
hèn bù xié jiā cǐ zhōng zhù。