河岳翁歌
(明代)李时行
河岳翁,朱颜绿发明方瞳。来自鸿濛之世弱水之东,飘飖八极骑双龙。
骑双龙,朝游三山巅,莫憩五岳峰。身被白鹤氅,手握青藜筇。
自言逢羡门于华顶,揖轩辕于空峒。陵谷桑田看几劫,瑶池屡宴群真从。
劫来偶向人间住,长安市上寄仙踪。谑浪那知天子贵,醉来笑傲轻王公。
云心浩荡终难驭,隘视尘世如裈中。忽驾云车指双阙,清歌回首送冥鸿。
送冥鸿,入烟空。锵锵环佩摇天风,望之不见心无穷。
我亦明朝携笈去,三花石室定相逢。
《河岳翁歌》拼音标注
hé yuè wēng gē
hé yuè wēng,
zhū yán lv̀ fā míng fāng tóng。
lái zì hóng méng zhī shì ruò shǔi zhī dōng,
piāo yáo bā jí qí shuāng lóng。
qí shuāng lóng,
zhāo yóu sān shān diān,
mò qì wǔ yuè fēng。
shēn bèi bái hè chǎng,
shǒu wò qīng lí qióng。
zì yán féng xiàn mén yú huá dǐng,
yī xuān yuán yú kōng tóng。
líng gǔ sāng tián kàn jī jié,
yáo chí lv̌ yàn qún zhēn cóng。
jié lái ǒu xiàng rén jiān zhù,
cháng ān shì shàng jì xiān zōng。
nvè làng nà zhī tiān zǐ gùi,
zùi lái xiào ào qīng wáng gōng。
yún xīn hào dàng zhōng nán yù,
ài shì chén shì rú kūn zhōng。
hū jià yún chē zhǐ shuāng què,
qīng gē húi shǒu sòng míng hóng。
sòng míng hóng,
rù yān kōng。
qiāng qiāng huán pèi yáo tiān fēng,
wàng zhī bù jiàn xīn wú qióng。
wǒ yì míng zhāo xié jí qù,
sān huā shí shì dìng xiāng féng。