游上天竺遂登诸峰绝顶

(明代)李时行

二仪肇开辟,山水相摩融。南洲水奇削,仙界敞神宫。

云端列莲座,竹外聆疏钟。高僧皆驭鹤,金鼎尽蟠龙。

怀芳事幽讨,巇崄相追穷。扪萝回石径,披雾凌苍空。

身被翠云服,手握青藜筇。缥缈仙源接,纡萦云路通。

蹑足攀绝顶,群真杳来从。振衣划然笑,鸾声落长松。

仰窥天阙近,象纬横西东。俯瞰坤舆狭,巘崿纷嵷巃。

眺远云为地,乘虚步随空。璚杖挺虚谷,玉蕊灿春丛。

璚津芬可挹,石髓会应逢。近阅安期舄,遥企王乔踪。

玄机如可度,学炼此山中。

《游上天竺遂登诸峰绝顶》拼音标注

yóu shàng tiān zhú sùi dēng zhū fēng jué dǐng
èr yí zhào kāi pì,
shān shǔi xiāng mó róng。
nán zhōu shǔi qí xuē,
xiān jiè chǎng shén gōng。
yún duān liè lián zuò,
zhú wài líng shū zhōng。
gāo sēng jiē yù hè,
jīn dǐng jǐn pán lóng。
huái fāng shì yōu tǎo,
xī xiǎn xiāng zhūi qióng。
mén luó húi shí jìng,
pī wù líng cāng kōng。
shēn bèi cùi yún fú,
shǒu wò qīng lí qióng。
piǎo miǎo xiān yuán jiē,
yū yíng yún lù tōng。
niè zú pān jué dǐng,
qún zhēn yǎo lái cóng。
zhèn yī huá rán xiào,
luán shēng luò cháng sōng。
yǎng kūi tiān què jìn,
xiàng wěi héng xī dōng。
fǔ kàn kūn yú xiá,
yǎn è fēn sǒng lóng。
tiào yuǎn yún wèi dì,
chéng xū bù súi kōng。
qióng zhàng tǐng xū gǔ,
yù rǔi càn chūn cóng。
qióng jīn fēn kě yì,
shí sǔi hùi yìng féng。
jìn yuè ān qī xì,
yáo qǐ wáng qiáo zōng。
xuán jī rú kě dù,
xué liàn cǐ shān zhōng。