携子孙到四明洞节叙有感

(宋代)李石

明本山名,与洞屹相向。取山以名洞,足以迎景贶。

我非济时才,香火三遣放。再为玉局吏,圣恩覃旷荡。

有如鉴湖乞,均逸江海上。圆也如乃翁,历历耗心匠。

三径同蒋诩,五柳比元亮。一日培壅力,百年基址壮。

桃李遵旧蹊,松竹缘叠嶂。林花拂朝晴,山鸟激清响。

园人收果实,夏秋各有饷。谁云橐驼种,已有猢孙藏。

翁前携客来,未免策拄杖。崎岖到洞门,衰病筋力彊。

洞中亦虚白,喜气含万象。俎豆具仓猝,一杯复一唱。

山果与山花,足以备清赏。杯盘旨味薄,笔墨醉语妄。

醉中忽抬眼,云巢仍在望。投杯揽衣起,涕泪立惆怅。

云巢我师友,白玉已黄壤。相距洞与山,风雨灯烛晃。

有如对床夜,了不隔寻丈。他日吾子孙,丹青二老像。

草堂洞山间,二老忽来往。

《携子孙到四明洞节叙有感》拼音标注

xié zǐ sūn dào sì míng dòng jié xù yǒu gǎn
sì míng běn shān míng,
yǔ dòng yì xiāng xiàng。
qǔ shān yǐ míng dòng,
zú yǐ yíng jǐng kuàng。
wǒ fēi jì shí cái,
xiāng huǒ sān qiǎn fàng。
zài wèi yù jú lì,
shèng ēn tán kuàng dàng。
yǒu rú jiàn hú qǐ,
jūn yì jiāng hǎi shàng。
yuán yě rú nǎi wēng,
lì lì hào xīn jiàng。
sān jìng tóng jiǎng xǔ,
wǔ lǐu bǐ yuán liàng。
yī rì péi yōng lì,
bǎi nián jī zhǐ zhuàng。
táo lǐ zūn jìu xī,
sōng zhú yuán dié zhàng。
lín huā fú zhāo qíng,
shān niǎo jī qīng xiǎng。
yuán rén shōu guǒ shí,
xià qīu gè yǒu xiǎng。
shúi yún tuó tuó zhǒng,
yǐ yǒu hú sūn cáng。
wēng qián xié kè lái,
wèi miǎn cè zhǔ zhàng。
qí qū dào dòng mén,
shuāi bìng jīn lì qiáng。
dòng zhōng yì xū bái,
xǐ qì hán wàn xiàng。
zǔ dòu jù cāng cù,
yī bēi fù yī chàng。
shān guǒ yǔ shān huā,
zú yǐ bèi qīng shǎng。
bēi pán zhǐ wèi bó,
bǐ mò zùi yǔ wàng。
zùi zhōng hū tái yǎn,
yún cháo réng zài wàng。
tóu bēi lǎn yī qǐ,
tì lèi lì chóu chàng。
yún cháo wǒ shī yǒu,
bái yù yǐ huáng rǎng。
xiāng jù dòng yǔ shān,
fēng yǔ dēng zhú huǎng。
yǒu rú dùi chuáng yè,
le bù gé xún zhàng。
tā rì wú zǐ sūn,
dān qīng èr lǎo xiàng。
cǎo táng dòng shān jiān,
èr lǎo hū lái wǎng。