挽船

(宋代)李石

群儿生长轻江湖,上船下船谁使驱。
江牵百丈沙水涩,岸上风雪谦泥涂。
下循枯苇鹅鸭乱,上控绝壁猿猱呼。
可怜进寸得退尺,挽脚不住头欲扶。
均之两两穷性命,我自有罪非尔辜。
二年学省一不补,天子幸赦怜其愚。
一船放归小如叶,满载岂有海上珠。
琴书之外求长物,去时未有来时无。
尔曹怜我共努力,归路尚远天西隅。
泊船且醉花柳岸,为尔尚肯满眼沽。

《挽船》拼音标注

wǎn chuán
qún ér shēng cháng qīng jiāng hú,
shàng chuán xià chuán shúi shǐ qū。
jiāng qiān bǎi zhàng shā shǔi sè,
àn shàng fēng xuě qiān ní tú。
xià xún kū wěi é yā luàn,
shàng kòng jué bì yuán náo hū。
kě lián jìn cùn dé tùi chǐ,
wǎn jiǎo bù zhù tóu yù fú。
jūn zhī liǎng liǎng qióng xìng mìng,
wǒ zì yǒu zùi fēi ěr gū。
èr nián xué shěng yī bù bǔ,
tiān zǐ xìng shè lián qí yú。
yī chuán fàng gūi xiǎo rú yè,
mǎn zài qǐ yǒu hǎi shàng zhū。
qín shū zhī wài qíu cháng wù,
qù shí wèi yǒu lái shí wú。
ěr cáo lián wǒ gòng nǔ lì,
gūi lù shàng yuǎn tiān xī yú。
bó chuán qiě zùi huā lǐu àn,
wèi ěr shàng kěn mǎn yǎn gū 。