徐童子弹琴极聪慧诗勉其学

(宋代)李石

髧如丫角垂两耳,口诵黄庭调绿绮。
诸公拂榻乃肯留,疑是前时徐孺子。
我琴挂壁久不弹,浙声分作蜀声看。
但得古人指下趣,转觉良工心事难。
欣然过我同一笑,旧曲重闻如再少,
咸韶本自凤凰鸣,筝笛任夸蚯蚓窍。
孺子孺子年更痴,十三在胜陶家儿。
阿端不识六与七,随分牵衣觅梨栗。

《徐童子弹琴极聪慧诗勉其学》拼音标注

xú tóng zǐ dàn qín jí cōng hùi shī miǎn qí xué
dàn rú yā jiǎo chúi liǎng ěr,
kǒu sòng huáng tíng diào lv̀ qǐ。
zhū gōng fú tà nǎi kěn líu,
yí shì qián shí xú rú zǐ。
wǒ qín guà bì jǐu bù dàn,
zhè shēng fēn zuò shǔ shēng kàn。
dàn dé gǔ rén zhǐ xià qù,
zhuǎn jué liáng gōng xīn shì nán。
xīn rán guò wǒ tóng yī xiào,
jìu qū zhòng wén rú zài shǎo,
xián sháo běn zì fèng huáng míng,
zhēng dí rèn kuā qīu yǐn qiào。
rú zǐ rú zǐ nián gèng chī,
shí sān zài shèng táo jiā ér。
ā duān bù shì lìu yǔ qī,
súi fēn qiān yī mì lí lì 。