白云书舍

(明代)李时勉

白云飞绕秦川山,山中人与云俱閒。黄金满籯未足贵,贮书万卷不为难。

书日益多心益喜,欲把箕裘遗诸子。天上楼成忽见招,身后经传竟谁是。

丁宁为语结发人,我死儿存书可亲。莫言孤寡即消落,当知富贵须辛勤。

妻贤子孝念遗训,下帷读书初发愤。十载犹闻佔毕声,九霄忽睹鲲鹏运。

虎榜春题姓字香,簪缨曳绂在周行。乌府争看新锦绣,白云还忆旧山房。

山房书在人已逝,慈颜远隔萦离思。一望云山更怆神,独宿霜台不成寐。

昨来北阙荷恩荣,褒封应慰倚门情。郎官追赠贲幽壤,昼绣东来别上京。

上京渐远云渐近,浙水东头是乡郡。昔年猿鹤骇衣冠,此日风云护门径。

綵衣舞罢望天门,思将忠赤答君恩。焉能久作林泉客,还欲离家辞白云。

《白云书舍》拼音标注

bái yún shū shè
bái yún fēi rào qín chuān shān,
shān zhōng rén yǔ yún jù xián。
huáng jīn mǎn yíng wèi zú gùi,
zhǔ shū wàn juàn bù wèi nán。
shū rì yì duō xīn yì xǐ,
yù bǎ jī qíu yí zhū zǐ。
tiān shàng lóu chéng hū jiàn zhāo,
shēn hòu jīng chuán jìng shúi shì。
dīng níng wèi yǔ jié fā rén,
wǒ sǐ ér cún shū kě qīn。
mò yán gū guǎ jí xiāo luò,
dāng zhī fù gùi xū xīn qín。
qī xián zǐ xiào niàn yí xùn,
xià wéi dú shū chū fā fèn。
shí zài yóu wén zhàn bì shēng,
jǐu xiāo hū dǔ kūn péng yùn。
hǔ bǎng chūn tí xìng zì xiāng,
zān yīng yè fú zài zhōu xíng。
wū fǔ zhēng kàn xīn jǐn xìu,
bái yún huán yì jìu shān fáng。
shān fáng shū zài rén yǐ shì,
cí yán yuǎn gé yíng lí sī。
yī wàng yún shān gèng chuàng shén,
dú sù shuāng tái bù chéng mèi。
zuó lái běi què hé ēn róng,
bāo fēng yìng wèi yǐ mén qíng。
láng guān zhūi zèng bì yōu rǎng,
zhòu xìu dōng lái bié shàng jīng。
shàng jīng jiàn yuǎn yún jiàn jìn,
zhè shǔi dōng tóu shì xiāng jùn。
xī nián yuán hè hài yī guān,
cǐ rì fēng yún hù mén jìng。
cǎi yī wǔ bà wàng tiān mén,
sī jiāng zhōng chì dá jūn ēn。
yān néng jǐu zuò lín quán kè,
huán yù lí jiā cí bái yún。