寄惯穷老人还乡

(明代)李时勉

塞门迢递雁门开,疋马萧萧入楚来。从此云萝成隐逸,不妨水竹久徘徊。

归田剩有閒居赋,观国惭无济世才。自是因君怀旧隐,望乡频上凤凰台。

《寄惯穷老人还乡》拼音标注

jì guàn qióng lǎo rén huán xiāng
sāi mén tiáo dì yàn mén kāi,
pǐ mǎ xiāo xiāo rù chǔ lái。
cóng cǐ yún luó chéng yǐn yì,
bù fáng shǔi zhú jǐu pái huái。
gūi tián shèng yǒu xián jū fù,
guān guó cán wú jì shì cái。
zì shì yīn jūn huái jìu yǐn,
wàng xiāng pín shàng fèng huáng tái。