禺峡山中人朱叔子玉笑堂成人来索诗书云玉笑之义不求甚解然予作诗正不必此诗真足相当也率尔报之二十韵
(明代)黎遂球
白石行歌自可思,惟君玉笑我能知。天高有客投壶过,月冷何人捉麈宜。
骑鹤吹笙调子晋,投瓜曳舄戏安期。梅心喜跃初输梦,山色玲珑互放眉。
环系峡猿聊破涕,霜侵木客跳吟诗。将因凤叫弹瑶瑟,绝胜尘来擘荔枝。
佩有香兰弦语细,炉供兔药杵声迟。露桃匀碧低憨脸,墨蕊含毫尽解颐。
洞里素书传舞剑,阶前屐齿折观棋。宁如罢席唉双斗,可有占璜挂一丝。
蛟断过河心亦壮,龙狞溅血胆虽奇。耕蓝尽是伤三刖,被褐何妨慰五噫。
万卷筑城酬什袭,三珠为树亚参差。溪云学水敲冰听,泉眼流波入茗嬉。
瑑却娲天娱老态,雕成郢雪快吟姿。晕笼银烛销烟泪,叠戛琅玕未粉疲。
好下晶帘媒蛱蝶,岂如昙钵吠琉璃。象王定与拈花会,下士何劳刻叶疑。
莫逆相看攻石意,往来珍重过溪时。缄书偶亦堪璚报,或称磨圭三复诗。
《禺峡山中人朱叔子玉笑堂成人来索诗书云玉笑之义不求甚解然予作诗正不必此诗真足相当也率尔报之二十韵》拼音标注
yú xiá shān zhōng rén zhū shū zǐ yù xiào táng chéng rén lái suǒ shī shū yún yù xiào zhī yì bù qíu shén jiě rán yú zuò shī zhèng bù bì cǐ shī zhēn zú xiāng dāng yě lv̀ ěr bào zhī èr shí yùn
bái shí xíng gē zì kě sī,
wéi jūn yù xiào wǒ néng zhī。
tiān gāo yǒu kè tóu hú guò,
yuè lěng hé rén zhuō zhǔ yí。
qí hè chūi shēng diào zǐ jìn,
tóu guā yè xì xì ān qī。
méi xīn xǐ yuè chū shū mèng,
shān sè líng lóng hù fàng méi。
huán xì xiá yuán liáo pò tì,
shuāng qīn mù kè tiào yín shī。
jiāng yīn fèng jiào dàn yáo sè,
jué shèng chén lái bò lì zhī。
pèi yǒu xiāng lán xián yǔ xì,
lú gōng tù yào chǔ shēng chí。
lù táo yún bì dī hān liǎn,
mò rǔi hán háo jǐn jiě yí。
dòng lǐ sù shū chuán wǔ jiàn,
jiē qián jī chǐ zhé guān qí。
níng rú bà xí āi shuāng dǒu,
kě yǒu zhān huáng guà yī sī。
jiāo duàn guò hé xīn yì zhuàng,
lóng níng jiàn xiě dǎn sūi qí。
gēng lán jǐn shì shāng sān yuè,
bèi hé hé fáng wèi wǔ yī。
wàn juàn zhú chéng chóu shí xí,
sān zhū wèi shù yà cān chà。
xī yún xué shǔi qiāo bīng tīng,
quán yǎn líu bō rù míng xī。
zhuàn què wā tiān yú lǎo tài,
diāo chéng yǐng xuě kuài yín zī。
yūn lóng yín zhú xiāo yān lèi,
dié jiá láng gān wèi fěn pí。
hǎo xià jīng lián méi jiá dié,
qǐ rú tán bō fèi líu lí。
xiàng wáng dìng yǔ nián huā hùi,
xià shì hé láo kè yè yí。
mò nì xiāng kàn gōng shí yì,
wǎng lái zhēn zhòng guò xī shí。
jiān shū ǒu yì kān qióng bào,
huò chēng mó gūi sān fù shī。