冯节妇诗为陆工部作

(明代)李孙宸

君不见,红槿终朝媚艳阳,贞柏千秋傲霜雪。铅华过眼成灰尘,谁与岁寒留劲节。

烈哉少小冯家妇,初生连理风吹折。连理折兮枝复萎,寄生空长女萝丝。

孤干经春枯不发,女萝新浥露华滋。鸾镜沈来俄老丑,一生形影同灯守。

报君血泪化碧珠,同穴他年照白首。

《冯节妇诗为陆工部作》拼音标注

féng jié fù shī wèi lù gōng bù zuò
jūn bù jiàn,
hóng jǐn zhōng zhāo mèi yàn yáng,
zhēn bǎi qiān qīu ào shuāng xuě。
qiān huá guò yǎn chéng hūi chén,
shúi yǔ sùi hán líu jìng jié。
liè zāi shǎo xiǎo féng jiā fù,
chū shēng lián lǐ fēng chūi zhé。
lián lǐ zhé xī zhī fù wēi,
jì shēng kōng cháng nv̌ luó sī。
gū gān jīng chūn kū bù fā,
nv̌ luó xīn yì lù huá zī。
luán jìng shěn lái é lǎo chǒu,
yī shēng xíng yǐng tóng dēng shǒu。
bào jūn xiě lèi huà bì zhū,
tóng xué tā nián zhào bái shǒu。