赠唐寅仲先生

(明代)李孙宸

君不见,严陵披裘大泽中,蒲轮裘反至帝宫。汉家天子不能屈,自言远慕巢由踪。

富春山中把钓去,高风千载何轩举。凤凰自是淩霄姿,肯与鸣鸮争腐鼠。

先生一代之人伦,高致严陵可共论。早制荷衣返初服,翛然挥手谢时人。

平生侠气更无伍,睨傲不趋丞相府。将军折柬不能招,俗吏一挥何足数。

年来嘉遁在青门,身隐名藏道逾尊。经翻柱下五千字,草拟玄亭几万言

吾生自叹时已后,风流先辈多彫朽。橐鞬今得奉先生,犹向前修识领袖。

流水钟期调未遐,及门文举是通家。石床读罢西游草,松林如起赤城霞。

十载登龙恨不早,宁得交欢还草草。眼前世事未堪论,杯底清言且绝倒。

吁嗟人生万事总浮尘,蜥蜴为龙恐未真。呼马呼牛何足问,先生定是千秋人。

《赠唐寅仲先生》拼音标注

zèng táng yín zhòng xiān shēng
jūn bù jiàn,
yán líng pī qíu dà zé zhōng,
pú lún qíu fǎn zhì dì gōng。
hàn jiā tiān zǐ bù néng qū,
zì yán yuǎn mù cháo yóu zōng。
fù chūn shān zhōng bǎ diào qù,
gāo fēng qiān zài hé xuān jǔ。
fèng huáng zì shì líng xiāo zī,
kěn yǔ míng xiāo zhēng fǔ shǔ。
xiān shēng yī dài zhī rén lún,
gāo zhì yán líng kě gòng lùn。
zǎo zhì hé yī fǎn chū fú,
xiāo rán hūi shǒu xiè shí rén。
píng shēng xiá qì gèng wú wǔ,
nì ào bù qū chéng xiāng fǔ。
jiāng jūn zhé jiǎn bù néng zhāo,
sú lì yī hūi hé zú shù。
nián lái jiā dùn zài qīng mén,
shēn yǐn míng cáng dào yú zūn。
jīng fān zhù xià wǔ qiān zì,
cǎo nǐ xuán tíng jī wàn yán。
wú shēng zì tàn shí yǐ hòu,
fēng líu xiān bèi duō diāo xǐu。
tuó jiān jīn dé fèng xiān shēng,
yóu xiàng qián xīu shì lǐng xìu。
líu shǔi zhōng qī diào wèi xiá,
jí mén wén jǔ shì tōng jiā。
shí chuáng dú bà xī yóu cǎo,
sōng lín rú qǐ chì chéng xiá。
shí zài dēng lóng hèn bù zǎo,
níng dé jiāo huān huán cǎo cǎo。
yǎn qián shì shì wèi kān lùn,
bēi dǐ qīng yán qiě jué dǎo。
xū jiē rén shēng wàn shì zǒng fú chén,
xī yì wèi lóng kǒng wèi zhēn。
hū mǎ hū níu hé zú wèn,
xiān shēng dìng shì qiān qīu rén。