谒严祠因登钓台二首 其一

(明代)李孙宸

陟彼富春山,紫翠何重重。荒祠奠幽趾,高台倚晴空。

缅昔白水兴,群策起从龙。夫子秉逸尚,垂纶抗高踪。

人远云山新,世异江水同。我来一振衣,万里披清风。

斯人不可作,三叹将何从。

《谒严祠因登钓台二首 其一》拼音标注

yè yán cí yīn dēng diào tái èr shǒu qí yī
zhì bǐ fù chūn shān,
zǐ cùi hé zhòng zhòng。
huāng cí diàn yōu zhǐ,
gāo tái yǐ qíng kōng。
miǎn xī bái shǔi xīng,
qún cè qǐ cóng lóng。
fū zǐ bǐng yì shàng,
chúi lún kàng gāo zōng。
rén yuǎn yún shān xīn,
shì yì jiāng shǔi tóng。
wǒ lái yī zhèn yī,
wàn lǐ pī qīng fēng。
sī rén bù kě zuò,
sān tàn jiāng hé cóng。