洗耳泉

(明代)李孙宸

我闻唐虞代,乃有巢与由。逃荣若避垢,洗耳谢九州。

罗山多飞瀑,鸣玉漱清幽。岩石俨异搆,眷言隐士邱。

坐听尘嚣尽,岂必濯其流。我来景高风,咫尺不可求。

因思咏沧浪,清浊各自酬。

《洗耳泉》拼音标注

xǐ ěr quán
wǒ wén táng yú dài,
nǎi yǒu cháo yǔ yóu。
táo róng ruò bì gòu,
xǐ ěr xiè jǐu zhōu。
luō shān duō fēi pù,
míng yù shù qīng yōu。
yán shí yǎn yì gòu,
juàn yán yǐn shì qīu。
zuò tīng chén xiāo jǐn,
qǐ bì zhuó qí líu。
wǒ lái jǐng gāo fēng,
zhǐ chǐ bù kě qíu。
yīn sī yǒng cāng làng,
qīng zhuó gè zì chóu。