唐操江落花诗三十首李临淮先有属和余兴不自已遂悉次其韵 其二 二冬

(明代)李孙宸

澹妆一自谢华浓,膏沐非无不为容。早识飘残今日雨,何如采去昨朝蜂。

寥寥锦瑟三千户,寂寂阑干十二重。他日芳魂纵可托,因缘无处觅前踪。

《唐操江落花诗三十首李临淮先有属和余兴不自已遂悉次其韵 其二 二冬》拼音标注

táng cāo jiāng luò huā shī sān shí shǒu lǐ lín huái xiān yǒu shǔ hé yú xīng bù zì yǐ sùi xī cì qí yùn qí èr èr dōng
dàn zhuāng yī zì xiè huá nóng,
gāo mù fēi wú bù wèi róng。
zǎo shì piāo cán jīn rì yǔ,
hé rú cǎi qù zuó zhāo fēng。
liáo liáo jǐn sè sān qiān hù,
jì jì lán gān shí èr zhòng。
tā rì fāng hún zòng kě tuō,
yīn yuán wú chù mì qián zōng。