登摄山最高峰

(明代)李孙宸

路出层云最上头,居然天外纵双眸。芒鞋竹杖同幽事,白雁黄花趁好秋。

六代寝园芳草没,千山钟磬夕堤收。年来宦况浑如水,肯惜空门此夜留。

《登摄山最高峰》拼音标注

dēng shè shān zùi gāo fēng
lù chū céng yún zùi shàng tóu,
jū rán tiān wài zòng shuāng móu。
máng xié zhú zhàng tóng yōu shì,
bái yàn huáng huā chèn hǎo qīu。
lìu dài qǐn yuán fāng cǎo méi,
qiān shān zhōng qìng xī dī shōu。
nián lái huàn kuàng hún rú shǔi,
kěn xī kōng mén cǐ yè líu。