山中苦寒歌
(宋代)李坦之
深山苦寒弗可居,门前积雪三尺馀。阴崖一夜石脱骨,寒溜万瓦冰垂须。
道人冻卧山之麓,暮爇松明煮溪绿。山阴孤棹期不来,梦入幽崖闻折竹。
征西将军持短兵,驰马夜渡黄河冰。关东诸将面欲裂,严光独钓桐江雪。
《山中苦寒歌》拼音标注
shān zhōng kǔ hán gē
shēn shān kǔ hán fú kě jū,
mén qián jī xuě sān chǐ yú。
yīn yá yī yè shí tuō gǔ,
hán līu wàn wǎ bīng chúi xū。
dào rén dòng wò shān zhī lù,
mù ruò sōng míng zhǔ xī lv̀。
shān yīn gū zhuō qī bù lái,
mèng rù yōu yá wén zhé zhú。
zhēng xī jiāng jūn chí duǎn bīng,
chí mǎ yè dù huáng hé bīng。
guān dōng zhū jiāng miàn yù liè,
yán guāng dú diào tóng jiāng xuě。