感叔白为唐尉悲故乡诗示闲云并序

(清代)李宪噩

人生无最苦,衰贱故乡别。闲时梦已凄,醉后情更热。

县尉何方人?羸瘁头似雪。去家二十载,升斗甘腰折。

谋归身无赀,流转江湖阔。并坐有龚生,曾为三年约。

期逝人不还,挥涕相向说。吾弟方纵酒,闻之肝肠绝。

丈夫非际会,安用久漂泊?叹息未及终,精英溘然没。

其年尉亦亡,往事逐云灭。故土良可念,人命等秋箨。

龚生胡不归?吾棹行当发。与君趋海乡,鱼虾味不恶。

《感叔白为唐尉悲故乡诗示闲云并序》拼音标注

gǎn shū bái wèi táng wèi bēi gù xiāng shī shì xián yún bìng xù
rén shēng wú zùi kǔ,
shuāi jiàn gù xiāng bié。
xián shí mèng yǐ qī,
zùi hòu qíng gèng rè。
xiàn wèi hé fāng rén ?
léi cùi tóu sì xuě。
qù jiā èr shí zài,
shēng dǒu gān yāo zhé。
móu gūi shēn wú zī,
líu zhuǎn jiāng hú kuò。
bìng zuò yǒu gōng shēng,
céng wèi sān nián yuē。
qī shì rén bù huán,
hūi tì xiāng xiàng shuō。
wú dì fāng zòng jǐu,
wén zhī gān cháng jué。
zhàng fū fēi jì hùi,
ān yòng jǐu piāo bó ?
tàn xī wèi jí zhōng,
jīng yīng kè rán méi。
qí nián wèi yì wáng,
wǎng shì zhú yún miè。
gù tǔ liáng kě niàn,
rén mìng děng qīu tuò。
gōng shēng hú bù gūi ?
wú zhuō xíng dāng fā。
yǔ jūn qū hǎi xiāng,
yú xiā wèi bù è。