修堠谣

(清代)李宪乔

始安江岸侧,有妇行随夫。担持畚与锸,一身多泥涂。

我行时借问,夫言妇已叹。烽堠设何为,使我连村困。

前夜吏到舍,叱喝府帖下。一丁出百砖,十户供万瓦。

典尽儿女衣,稍具砖瓦资。更驱自转运,营造不待时。

嗟我生为农,舍业从墁工。田秧虽得插,废弃如枯葑。

秧枯即绝食,饿死行可必。谁言兵卫民,我死彼却逸。

瘦妻何挛挛,甘与同罹患。犹胜有独在,忍饿为寡鳏。

此邦虽边鄙,同是天赤子。乐岁有灾凶,皇天那知此。

国家久承平,军剧岂宜轻。愿告守土吏,勿使民恨兵。

《修堠谣》拼音标注

xīu hòu yáo
shǐ ān jiāng àn cè,
yǒu fù xíng súi fū。
dàn chí běn yǔ chá,
yī shēn duō ní tú。
wǒ xíng shí jiè wèn,
fū yán fù yǐ tàn。
fēng hòu shè hé wèi,
shǐ wǒ lián cūn kùn。
qián yè lì dào shè,
chì hē fǔ tiē xià。
yī dīng chū bǎi zhuān,
shí hù gōng wàn wǎ。
diǎn jǐn ér nv̌ yī,
shāo jù zhuān wǎ zī。
gèng qū zì zhuǎn yùn,
yíng zào bù dài shí。
jiē wǒ shēng wèi nóng,
shè yè cóng màn gōng。
tián yāng sūi dé chā,
fèi qì rú kū fēng。
yāng kū jí jué shí,
è sǐ xíng kě bì。
shúi yán bīng wèi mín,
wǒ sǐ bǐ què yì。
shòu qī hé luán luán,
gān yǔ tóng lí huàn。
yóu shèng yǒu dú zài,
rěn è wèi guǎ yín。
cǐ bāng sūi biān bǐ,
tóng shì tiān chì zǐ。
lè sùi yǒu zāi xiōng,
huáng tiān nà zhī cǐ。
guó jiā jǐu chéng píng,
jūn jù qǐ yí qīng。
yuàn gào shǒu tǔ lì,
wù shǐ mín hèn bīng。