微招(梅)

(宋代)安道

翠壶浸雪明遥夜,初疑玉虬飞动。莫弄紫箫吹,坠寒琼惊梦。把红炉对拥。怕清魄、不禁霜重。爱护殷勤,待长留作,道人香供。
尘暗古南州,风流远、谁寻故松么凤。谩举目销凝,对愁云曚暡。向霞扉月洞。且嚼蕊、细开春瓮。这奇绝,好唤苍髯,与竹君来共。

《微招(梅)》拼音标注

wēi zhāo ( méi )
cùi hú jìn xuě míng yáo yè,
chū yí yù qíu fēi dòng。
mò nòng zǐ xiāo chūi,
zhùi hán qióng liáng mèng。
bǎ hóng lú dùi yǒng。
pà qīng pò 、 bù jìn shuāng zhòng。
ài hù yīn qín,
dài cháng líu zuò,
dào rén xiāng gōng。
chén àn gǔ nán zhōu,
fēng líu yuǎn 、 shúi xún gù sōng yāo fèng。
mán jǔ mù xiāo níng,
dùi chóu yún méng wěng。
xiàng xiá fēi yuè dòng。
qiě jiáo rǔi 、 xì kāi chūn wèng。
zhè qí jué,
hǎo huàn cāng rán,
yǔ zhú jūn lái gòng。