章三益匡笙行
(明代)李昱
仙人休吹紫鸾笙,听我一曲匡笙行。青莲居士读书处,至今石室丹霞明。
龙泉西南百馀里,四面峥嵘翠峰起。先生结庵当画图,正与匡笙景相似。
屋前屋后皆种松,坐看百尺苍精龙。苔皮深含霜雪古,铁干返走风云从。
一亭下浸苍波冷,缥缈烟云成万顷。中有神鱼长比人,翠鬐翻动玻瓈影。
一亭上与浮云齐,赤阑干外青天低。分明投壶笑玉女,彷佛出海闻金鸡。
东南一亭隐林樾,地位清高隔炎热。人间赤日如火流,疏簟琅玕自苍雪。
最其秀者环中庭,周遭万朵芙蓉青。朝来爽气落我袂,萝风吹日天冥冥。
鹤怨猿啼归未得,绣衣今作青云客。故笙四首五情摇,归梦时时到寒碧。
自古笙林钟鼎同,先生况有前贤风。少待功成拂衣去,入门依旧笙花红。
《章三益匡笙行》拼音标注
zhāng sān yì kuāng shēng xíng
xiān rén xīu chūi zǐ luán shēng,
tīng wǒ yī qū kuāng shēng xíng。
qīng lián jū shì dú shū chù,
zhì jīn shí shì dān xiá míng。
lóng quán xī nán bǎi yú lǐ,
sì miàn zhēng róng cùi fēng qǐ。
xiān shēng jié ān dāng huà tú,
zhèng yǔ kuāng shēng jǐng xiāng sì。
wū qián wū hòu jiē zhǒng sōng,
zuò kàn bǎi chǐ cāng jīng lóng。
tái pí shēn hán shuāng xuě gǔ,
tiě gān fǎn zǒu fēng yún cóng。
yī tíng xià jìn cāng bō lěng,
piǎo miǎo yān yún chéng wàn qǐng。
zhōng yǒu shén yú cháng bǐ rén,
cùi qí fān dòng bō lí yǐng。
yī tíng shàng yǔ fú yún qí,
chì lán gān wài qīng tiān dī。
fēn míng tóu hú xiào yù nv̌,
páng fó chū hǎi wén jīn jī。
dōng nán yī tíng yǐn lín yuè,
dì wèi qīng gāo gé yán rè。
rén jiān chì rì rú huǒ líu,
shū diàn láng gān zì cāng xuě。
zùi qí xìu zhě huán zhōng tíng,
zhōu zāo wàn duǒ fú róng qīng。
zhāo lái shuǎng qì luò wǒ mèi,
luó fēng chūi rì tiān míng míng。
hè yuàn yuán tí gūi wèi dé,
xìu yī jīn zuò qīng yún kè。
gù shēng sì shǒu wǔ qíng yáo,
gūi mèng shí shí dào hán bì。
zì gǔ shēng lín zhōng dǐng tóng,
xiān shēng kuàng yǒu qián xián fēng。
shǎo dài gōng chéng fú yī qù,
rù mén yī jìu shēng huā hóng。