闺情集古 其一

(宋代)安道

故园东望路漫漫,泣雨伤寒翠黛残。去日渐多来日少,别时容易见时难。

春蚕到死丝方尽,沧海扬尘泪始乾。无可奈何无可奈,五更风雨五更寒。

《闺情集古 其一》拼音标注

gūi qíng jí gǔ qí yī
gù yuán dōng wàng lù màn màn,
qì yǔ shāng hán cùi dài cán。
qù rì jiàn duō lái rì shǎo,
bié shí róng yì jiàn shí nán。
chūn cán dào sǐ sī fāng jǐn,
cāng hǎi yáng chén lèi shǐ gān。
wú kě nài hé wú kě nài,
wǔ gèng fēng yǔ wǔ gèng hán。