闺情集古 其七

(宋代)安道

天上人间两渺茫,天涯一望断人肠。多情不似无情好,尘梦那知鹤梦长。

沧海客归珠送泪,坠楼人去骨犹香。人生自古谁无死,烈烈轰轰做一场。

《闺情集古 其七》拼音标注

gūi qíng jí gǔ qí qī
tiān shàng rén jiān liǎng miǎo máng,
tiān yá yī wàng duàn rén cháng。
duō qíng bù sì wú qíng hǎo,
chén mèng nà zhī hè mèng cháng。
cāng hǎi kè gūi zhū sòng lèi,
zhùi lóu rén qù gǔ yóu xiāng。
rén shēng zì gǔ shúi wú sǐ,
liè liè hōng hōng zuò yī cháng。