寄梁子

(明代)李云龙

浮山高,罗水深。深相望,无言伤别心。手把琼枝欲相赠,白云隔断枫树林。

忆昨东风共携手,黄鹂恰恰啼高柳。碧桃花下论襟期,琉璃匣里苍龙吼。

此时意气正纵横,指顾风云席上生。高谈岂但屈馀子,唾手还堪取上卿。

宁知空负连城值,世人已老梧台侧。按剑相看各自疑,璠玙一旦无颜色。

丈夫不登天子堂,即当长往水云乡。安能不飞复不伏,垂翅曳尾向道傍。

君不见青松枝,剪伐一及不再披。又不见淩风翼,一击不中即歛翮。

万石之弩既虚发,摧机折轴复何惜。何况身操万古权,肯与众人竞晨夕。

尺书珍重为君题,去矣长林西复西。白云流水行相伴,玉笈丹经手自携。

虽云牢落居人下,龙泉太阿知我者。君看明月照岩松,是予长啸秋山夜。

《寄梁子》拼音标注

jì liáng zǐ
fú shān gāo,
luō shǔi shēn。
shēn xiāng wàng,
wú yán shāng bié xīn。
shǒu bǎ qióng zhī yù xiāng zèng,
bái yún gé duàn fēng shù lín。
yì zuó dōng fēng gòng xié shǒu,
huáng lí qià qià tí gāo lǐu。
bì táo huā xià lùn jīn qī,
líu lí xiá lǐ cāng lóng hǒu。
cǐ shí yì qì zhèng zòng héng,
zhǐ gù fēng yún xí shàng shēng。
gāo tán qǐ dàn qū yú zǐ,
tuò shǒu huán kān qǔ shàng qīng。
níng zhī kōng fù lián chéng zhí,
shì rén yǐ lǎo wú tái cè。
àn jiàn xiāng kàn gè zì yí,
fán yú yī dàn wú yán sè。
zhàng fū bù dēng tiān zǐ táng,
jí dāng cháng wǎng shǔi yún xiāng。
ān néng bù fēi fù bù fú,
chúi chì yè wěi xiàng dào bàng。
jūn bù jiàn qīng sōng zhī,
jiǎn fá yī jí bù zài pī。
yòu bù jiàn líng fēng yì,
yī jí bù zhōng jí hān hé。
wàn shí zhī nǔ jì xū fā,
cūi jī zhé zhóu fù hé xī。
hé kuàng shēn cāo wàn gǔ quán,
kěn yǔ zhòng rén jìng chén xī。
chǐ shū zhēn zhòng wèi jūn tí,
qù yǐ cháng lín xī fù xī。
bái yún líu shǔi xíng xiāng bàn,
yù jí dān jīng shǒu zì xié。
sūi yún láo luò jū rén xià,
lóng quán tài ā zhī wǒ zhě。
jūn kàn míng yuè zhào yán sōng,
shì yú cháng xiào qīu shān yè。