题绮绚堂
(明代)李云龙
自从混沌死,入识互为贼。飞才识想障虚空,自性茫茫收不得。
丈人结习固难忘,潘生又诧锦绣场。世间饶舌米仲诏,更以绮绚名其堂。
墨池春暖桃花泛,赫蹄日丽馀霞散。岂知无相即胜相,华言绮语徒为患。
我从我处登兹堂,毫端隐隐发金光。诗成不解作何语,但闻舌本莲花香。
《题绮绚堂》拼音标注
tí qǐ xuàn táng
zì cóng hùn dùn sǐ,
rù shì hù wèi zéi。
fēi cái shì xiǎng zhàng xū kōng,
zì xìng máng máng shōu bù dé。
zhàng rén jié xí gù nán wàng,
pān shēng yòu chà jǐn xìu cháng。
shì jiān ráo shé mǐ zhòng zhào,
gèng yǐ qǐ xuàn míng qí táng。
mò chí chūn nuǎn táo huā fàn,
hè tí rì lì yú xiá sàn。
qǐ zhī wú xiāng jí shèng xiāng,
huá yán qǐ yǔ tú wèi huàn。
wǒ cóng wǒ chù dēng zī táng,
háo duān yǐn yǐn fā jīn guāng。
shī chéng bù jiě zuò hé yǔ,
dàn wén shé běn lián huā xiāng。