登平山堂

(宋代)李昭玘

断槛攲檐风雨频,不逢心赏为重新。依稀叠嶂宛如画,憔悴垂杨今复春。

一阕高歌长在耳,后来佳客复何人。悠然未尽云烟思,不见扬州十里尘。

《登平山堂》拼音标注

dēng píng shān táng
duàn jiàn qī yán fēng yǔ pín,
bù féng xīn shǎng wèi zhòng xīn。
yī xī dié zhàng wǎn rú huà,
qiáo cùi chúi yáng jīn fù chūn。
yī què gāo gē cháng zài ěr,
hòu lái jiā kè fù hé rén。
yōu rán wèi jǐn yún yān sī,
bù jiàn yáng zhōu shí lǐ chén。