雪堂诗寄子瞻

(宋代)李昭玘

愁云蔽日昏风发,鹅毛大片舞空阔。阴崖冰压木枝折,一鸟不飞人足绝。

山翁口掉肩拥褐,斫竹撑茅劳架结。堂成不用巧丹涅,却画东坡四山雪。

群石崭崭争皎洁,门外堂间两清洌。万境一心同莹彻,石床云生湿肌发。

布被飕飕冷于铁,半夜哀猿叫山月。山翁高哦响修越,不道妻啼忧米竭。

世事薰膏付灰灭,长安高门奔请谒。赤日炙背沙埋辙,仆夫汗流马吐舌。

三谒不逢腹欲爇,怒气恐成疽毒裂。狂走不须求扇暍,此堂一登能濯热。

《雪堂诗寄子瞻》拼音标注

xuě táng shī jì zǐ zhān
chóu yún bì rì hūn fēng fā,
é máo dà piàn wǔ kōng kuò。
yīn yá bīng yā mù zhī zhé,
yī niǎo bù fēi rén zú jué。
shān wēng kǒu diào jiān yǒng hé,
zhuó zhú chēng máo láo jià jié。
táng chéng bù yòng qiǎo dān niè,
què huà dōng pō sì shān xuě。
qún shí zhǎn zhǎn zhēng jiǎo jié,
mén wài táng jiān liǎng qīng liè。
wàn jìng yī xīn tóng yíng chè,
shí chuáng yún shēng shī jī fā。
bù bèi sōu sōu lěng yú tiě,
bàn yè āi yuán jiào shān yuè。
shān wēng gāo é xiǎng xīu yuè,
bù dào qī tí yōu mǐ jié。
shì shì xūn gāo fù hūi miè,
cháng ān gāo mén bēn qǐng yè。
chì rì zhì bèi shā mái chè,
pū fū hàn líu mǎ tǔ shé。
sān yè bù féng fù yù ruò,
nù qì kǒng chéng jū dú liè。
kuáng zǒu bù xū qíu shàn hè,
cǐ táng yī dēng néng zhuó rè。