樵隐歌

(明代)黎贞

气相求兮声相同,君樵沙堤我同峰。樵兮歌兮此山下,壮年不觉成老翁。

仰观云汉搔白首,长啸林壑生清风。山花为作锦绣室,冰帘为挂琉璃宫。

鸟啼三弄昆山笛,蝉噪一曲峄阳桐。吾知其乐既如此,世人那能蹑其踪。

堪笑当时会稽老,五十富贵何足道。

《樵隐歌》拼音标注

qiáo yǐn gē
qì xiāng qíu xī shēng xiāng tóng,
jūn qiáo shā dī wǒ tóng fēng。
qiáo xī gē xī cǐ shān xià,
zhuàng nián bù jué chéng lǎo wēng。
yǎng guān yún hàn sāo bái shǒu,
cháng xiào lín hè shēng qīng fēng。
shān huā wèi zuò jǐn xìu shì,
bīng lián wèi guà líu lí gōng。
niǎo tí sān nòng kūn shān dí,
chán zào yī qū yì yáng tóng。
wú zhī qí lè jì rú cǐ,
shì rén nà néng niè qí zōng。
kān xiào dāng shí hùi jī lǎo,
wǔ shí fù gùi hé zú dào。