听松

(唐代)李贞

幽人卧松云,偏向云深处。飒飒苍龙吟,千山响风雨。

《听松》拼音标注

tīng sōng
yōu rén wò sōng yún,
piān xiàng yún shēn chù。
sà sà cāng lóng yín,
qiān shān xiǎng fēng yǔ。