和孙邦求 其五
(宋代)李正民
流落天涯强自宽,清樽相对漫追欢。难求美玉能回暖,岂有良金解辟寒。
放旷尚惭垂贝带,招徕安敢望皮冠。野梅官柳聊行乐,坐见峥嵘岁已阑。
《和孙邦求 其五》拼音标注
hé sūn bāng qíu qí wǔ
líu luò tiān yá qiáng zì kuān,
qīng zūn xiāng dùi màn zhūi huān。
nán qíu měi yù néng húi nuǎn,
qǐ yǒu liáng jīn jiě pì hán。
fàng kuàng shàng cán chúi bèi dài,
zhāo lái ān gǎn wàng pí guān。
yě méi guān lǐu liáo xíng lè,
zuò jiàn zhēng róng sùi yǐ lán。