仆射相公心鹤算渐高鸿恩未答形於章句冠彼诗

(宋代)李至

久病心情只自宽,茫茫世事有多般。
一窗青史真堪爱,满马红尘未必欢。
觅句静拈鸡拒笔,纳凉闲戴鹿胎冠。
唯惭报主无丝发,欲话归山启口难。

《仆射相公心鹤算渐高鸿恩未答形於章句冠彼诗》拼音标注

pū shè xiāng gōng xīn hè suàn jiàn gāo hóng ēn wèi dá xíng yú zhāng jù guān bǐ shī
jǐu bìng xīn qíng zhǐ zì kuān,
máng máng shì shì yǒu duō bān。
yī chuāng qīng shǐ zhēn kān ài,
mǎn mǎ hóng chén wèi bì huān。
mì jù jìng nián jī jù bǐ,
nà liáng xián dài lù tāi guān。
wéi cán bào zhǔ wú sī fā,
yù huà gūi shān qǐ kǒu nán 。