寒雨怀空可亭却寄陈命美 其一
(明代)李之世
也知色是幻,故以空名亭。忍草沿阶长,禅花上架青。
山窗一雨过,客履几人经。晓露溪痕湿,移泉到佛瓶。
《寒雨怀空可亭却寄陈命美 其一》拼音标注
hán yǔ huái kōng kě tíng què jì chén mìng měi qí yī
yě zhī sè shì huàn,
gù yǐ kōng míng tíng。
rěn cǎo yán jiē cháng,
shàn huā shàng jià qīng。
shān chuāng yī yǔ guò,
kè lv̌ jī rén jīng。
xiǎo lù xī hén shī,
yí quán dào fó píng。