再题金粟泉书苏公祠壁

(明代)李之世

茫茫大海汎玻瓈,奇甸波心一叶挈。中有寒泉漾碧光,宛如荷面珠明灭。

谁云海眼与潮通,泉味夐与咸潮别。石缝澄澄几许深,飘来金粟纷如屑。

山上常闻产玉禾,井中谁解有金埒。僧雏誇语未足信,居人拾得为余说。

我来窥井窅无见,恰如贫子思金穴。何须海外觅黄芽,一歃神瀵甘且冽。

曾浮杨子饮中泠,此泉堪与相颃颉。天荒海阔无人到,羽也泉经安得列。

前余饮者苏端明,冷庙颓垣碑孑孑。入门见像不肯拜,手自扪萝看古碣。

佳水佳山信有缘,要待奇人成三绝。二十年前我梦游,光景明明目所阅。

却恨端明不我见,江山千古留馀缺。今来挥手与山辞,泉声为我增幽咽。

流波滚滚送游人,五百年后何人啜。

《再题金粟泉书苏公祠壁》拼音标注

zài tí jīn sù quán shū sū gōng cí bì
máng máng dà hǎi fàn bō lí,
qí diàn bō xīn yī yè qiè。
zhōng yǒu hán quán yàng bì guāng,
wǎn rú hé miàn zhū míng miè。
shúi yún hǎi yǎn yǔ cháo tōng,
quán wèi xiòng yǔ xián cháo bié。
shí féng chéng chéng jī xǔ shēn,
piāo lái jīn sù fēn rú xiè。
shān shàng cháng wén chǎn yù hé,
jǐng zhōng shúi jiě yǒu jīn lèi。
sēng chú kuā yǔ wèi zú xìn,
jū rén shí dé wèi yú shuō。
wǒ lái kūi jǐng yǎo wú jiàn,
qià rú pín zǐ sī jīn xué。
hé xū hǎi wài mì huáng yá,
yī shà shén fèn gān qiě liè。
céng fú yáng zǐ yǐn zhōng líng,
cǐ quán kān yǔ xiāng háng jié。
tiān huāng hǎi kuò wú rén dào,
yǔ yě quán jīng ān dé liè。
qián yú yǐn zhě sū duān míng,
lěng miào túi yuán bēi jié jié。
rù mén jiàn xiàng bù kěn bài,
shǒu zì mén luó kàn gǔ jié。
jiā shǔi jiā shān xìn yǒu yuán,
yào dài qí rén chéng sān jué。
èr shí nián qián wǒ mèng yóu,
guāng jǐng míng míng mù suǒ yuè。
què hèn duān míng bù wǒ jiàn,
jiāng shān qiān gǔ líu yú quē。
jīn lái hūi shǒu yǔ shān cí,
quán shēng wèi wǒ zēng yōu yān。
líu bō gǔn gǔn sòng yóu rén,
wǔ bǎi nián hòu hé rén chuò。