白龙泉
(明代)李之世
毒龙所止处,水必浑以腥。兹泉名白龙,水味何清泠。
澄澄鉴毛发,龙曷遁其形。阴风时怒号,微吟或可听。
川脉发神光,尤物藉其灵。白龙化为人,鱼服昔焉经。
何必家于水,后人赘以亭。我来酌斯泉,醉荷不肯醒。
龙乎亦来不,视之如蝘蜓。
《白龙泉》拼音标注
bái lóng quán
dú lóng suǒ zhǐ chù,
shǔi bì hún yǐ xīng。
zī quán míng bái lóng,
shǔi wèi hé qīng líng。
chéng chéng jiàn máo fā,
lóng hé dùn qí xíng。
yīn fēng shí nù hào,
wēi yín huò kě tīng。
chuān mài fā shén guāng,
yóu wù jiè qí líng。
bái lóng huà wèi rén,
yú fú xī yān jīng。
hé bì jiā yú shǔi,
hòu rén zhùi yǐ tíng。
wǒ lái zhuó sī quán,
zùi hé bù kěn xǐng。
lóng hū yì lái bù,
shì zhī rú yǎn tíng。