潘孟与见和草堂六首因赋十九韵以勖之
(明代)李之世
从来唱和手,离合两俱难。刻画合形表,吹镂任笔端。
呼空传响籁,逆势取波澜。孤管和音奏,繁弦妙指弹。
水穷云绪起,山仄马蹄安。似以灯传影,还同弹迸丸。
调谐丝比竹,采晕碧和丹。听只闻邪许,臭微辨茝兰。
谛观神秀俗,休问体肥单。唾出人争拾,衔馀鸟弃残。
灵须呵瓦石,险必呕肠肝。海底淘星月,空中舞索竿。
穷搜诸宝现,高蹑万人寒。以此归词匠,方堪步雅坛。
山川元不朽,金石也难刊。世自趋狂药,谁为破梦团。
古来高格少,人尽矮场观。之子才而敏,伊余乐且般。
鸳鸯原活谱,针法在人合。
《潘孟与见和草堂六首因赋十九韵以勖之》拼音标注
pān mèng yǔ jiàn hé cǎo táng lìu shǒu yīn fù shí jǐu yùn yǐ xù zhī
cóng lái chàng hé shǒu,
lí hé liǎng jù nán。
kè huà hé xíng biǎo,
chūi lòu rèn bǐ duān。
hū kōng chuán xiǎng lài,
nì shì qǔ bō lán。
gū guǎn hé yīn zòu,
fán xián miào zhǐ dàn。
shǔi qióng yún xù qǐ,
shān zè mǎ tí ān。
sì yǐ dēng chuán yǐng,
huán tóng dàn bèng wán。
diào xié sī bǐ zhú,
cǎi yūn bì hé dān。
tīng zhǐ wén xié xǔ,
chòu wēi biàn chǎi lán。
dì guān shén xìu sú,
xīu wèn tǐ féi dān。
tuò chū rén zhēng shí,
xián yú niǎo qì cán。
líng xū hē wǎ shí,
xiǎn bì ōu cháng gān。
hǎi dǐ táo xīng yuè,
kōng zhōng wǔ suǒ gān。
qióng sōu zhū bǎo xiàn,
gāo niè wàn rén hán。
yǐ cǐ gūi cí jiàng,
fāng kān bù yǎ tán。
shān chuān yuán bù xǐu,
jīn shí yě nán kān。
shì zì qū kuáng yào,
shúi wèi pò mèng tuán。
gǔ lái gāo gé shǎo,
rén jǐn ǎi cháng guān。
zhī zǐ cái ér mǐn,
yī yú lè qiě bān。
yuān yāng yuán huó pǔ,
zhēn fǎ zài rén hé。